Hương

 

Lâu lắm rồi không về lại Biên Ḥa

Nghe hương bưởi ngạt ngào trong nắng sớm

dễ hơn ba mươi năm biền biệt

Kẻngười đi rồi chẳng khác không quen.

C̣n đó không những chiều mưa lất phất ?

Ai bên sông trông ngóng một con đ̣.

Cụm lục b́nh ngh́n năm lưu lạc

ḿnh tôi, lữ thứ một đời qua.

Vẫn nhớ hương khói thơm mịt Chùa Ông tháng tám

Đèn hoa lung linh nước lớn đêm rằm

Em quỳ một ḿnh mong chờ ai đến

Để chia cho nhau một chút nỗi niềm riêng ?

Đường về đêm nao Lao vắng thêm một màu áo đỏ

Người bỏ đi xa

Người đem đốt t́nh thơ

Gịng nước mắt viết thành thiên t́nh sử

Thả xuống trần gian bia đá không ngờ.

Không hẹn cũng chẳng ước

Một lần về chỉ làm đau những vết hằn đă

Hăy yên nghỉ đi những ngày xưa trăn trở

Cụm lục b́nh kia hoa tím rụng bao giờ !

 

                                                     Phạm Chinh Đông