Ngày Ấy,

Chiều đã tím trên lưng đồi hoa trắng

Rừng thông xanh vừa ngọn sương

Đường đất đỏ bước chân người xa vắng

Em về rồi, em hiểu chưa ?

Anh ngồi đây ngắm từng con én lượn

Nghĩ bâng quơ về mùa xuân sinh.

áo em màu xanh trời ước mộng

Nụ hoa hồng anh trồng lên tóc em.

Em cứ về ngủ yên thời tuổi nhỏ

Mắt nâu hiền đừng thao thức đêm nay.

Anh sẽ viết những bài ca thật nhỏ

Thả mây bay trên đầu tuổi thơ ngây.

Bây Giờ,

Emđó thở than đời hoang phế

Áo xưa phai còn nước mắt tình đầu.

Tóc sẽ trắng gọi mưa về kể lể

Rất tình cờ em một miền đau.

Đừng thảng thốt để nghe đời âm động

cây khô vừa thức giấc đầu ngày.

Em biết ngọn nguồn xưa thật vắng?

Dấu chân người thành cổ tích từ đây.

Xa lắm rồi người lang thang góc bể

Kẻ chân mây vẫn đưa mắt trông vời.

than thở, nghìn đời kể lể

Chỉ , mộng một mình thôi.