Hỏi Thầm

 

                                            phải em một dòng sông lạ

                                            Thì thầm trong tôi tiếng sóng ngập ngừng.

                                            Em biết đâu đời ta

                                            Rơi xuống bên bờ đất đá nhỏ nhen.

 

                                           Bởi ngày xưa em đi vật

                                           Nước mắt tình đầu ướt những ngây ngô.

                                           Bỏ lại bên tôi một miền đau nhỏ

                                           cuối chân mây mắt đỏ ai chờ.

 

                                            Nhiều khi mưa về nằm im phố ngủ

                                            Bước chân lang thang nhịp lưu đày.

                                            Nỗi niềm tôi đây phơi đầy nhánh gãy

                                            Một sớm một chiều thành giọt sương mai.

 

                                            Trên thác ghềnh kia lời em dối

                                            hoa ven đường trăn trở đông miên.

                                            tôi em một đêm lửa nổi

                                            Từ đó nhân gian đôi lúc không người.

 

                                            nắng sẽ tắt, chân sẽ mỏi

                                            Tôi giấu cho em một chút dại khờ.

                                             Hãy nâng niu đi lòng tôi rách rưới

                                             Gió lạnh đâu về bất chợt co ro.

 

                                             Đôi khi một mình thấy buồn như đá

                                             Hỏi thầm đâu năm tháng cùng.

                                             cũng đâu người đi kẻ

                                             Biết đến bao giờ tóc trắng yêu đương?

 

                                                                                                 Phạm Chinh Đông