SƯ TỬ NHÀ TÔI

  

     Ở gần nhà tôi có một tay, tên Tân, mới qua Mỹ theo diện nhân viên sở Mỹ của vợ. T́nh cờ một hôm, tôi đến thăm nhà người quen và gặp anh ở đó, thành ra hai bên quen nhau. Xứ lạ quê người có thêm một người đồng hương làm bạn cũng an ủi được nhiều.

     Bà vợ theo người chị học nghề móng tay, sáng đi tối về. Hai đứa con, thằng trai lớn đi học trung học gần đó, đứa em gái không chịu học nữa nên mẹ dắt theo học nghề luôn. Và Tân tạm thời đi rửa chén nhà hàng trong lúc chờ kết quả xin việc ở một hăng cưa. Cuộc sống của một nhà chân ướt như thế kể ra cũng tạm ổn lắm rồi.

    Vài lần Tân đến nhà tôi mượn điện thoại nói chuyện với người t́nh cũ ở Việt Nam. Hắn không dám dùng của nhà v́ sợ vợ phát giác và cũng v́ chưa biết cách xài thẻ điện thoại.

    Tôi hỏi:

    -C̣n nợ nần nhau hay sao mà ăn vụng?

    Tân buồn bă:

    -Không có ǵ. Chỉ thương tiếc một cuộc t́nh dở dang.

    -Có chồng con chưa?

    -Chưa. V́ quyết chí ở vậy!

    Tôi kêu lên :

    -Vậy sao! Bây giờ tính sao?

    -Thỉnh thoảng gọi thăm an ủi. Thế thôi.

    Ít lâu sau, Tân đến nhà tôi thường hơn. Không hẳn để nhờ điện thoại mà để than thở mọi điều. Hắn nói bà vợ tệ bạc quá, không lo lắng cơm nước, nhà cửa ǵ cả, bắt hắn ngủ ở tầng hầm... Ít lâu sau nữa, hắn rầu rĩ cho hay, vợ hắn vừa t́m gặp lại anh chàng Mỹ trưởng pḥng ngày xưa và họ thường đi ăn tối cuối tuần với nhau. Và ít lâu sau nữa, Tân không c̣n đến nhà tôi. Tôi gần như quên hắn. Cho đến một hôm t́nh cờ thấy hắn trong một cửa hàng. Tân có vẻ miễn cưỡng khi phải nói chuyện với vợ chồng tôi. Thiệt lạ!

    Cuối cùng, hắn nói:

   -Ly dị xong rồi! Chịu hết nổi!

   -Bây giờ làm ǵ, ở đâu?

   -Đi đi, về về Việt Nam mua bán máy cày.

   Tôi tưởng ḿnh nghe không rơ:

   -Máy cày?

   Tân đầy vẻ tự tin:

   -Máy cày cũ. Mua bên này, đem về bán ở Việt Nam.

   Tôi không dám hỏi thêm. Dù sao, cũng đáng ca ngợi những nỗ lực làm ăn đó.

   Trước khi chia tay, Tân nói:

   -Chuyến rồi về bển mới quen một cô bác sĩ c̣n độc thân. Chắc cưới quá.

   -C̣n cuộc t́nh dở dang th́ sao?

   -Để an ủi vậy thôi!

   Từ đó, tôi không c̣n gặp Tân nữa. Không hiểu v́ không có duyên hay cố t́nh lánh mặt nhau. Vài năm sau, trong một lễ hội tôn giáo đầu năm, vợ chồng tôi bất ngờ gặp lại vợ Tân và hai đứa con. Chị có giọng nói u buồn:

   -Có người vợ bịnh hoạn, không thể ăn ngủ với chồng, ảnh không thương mà cứ đ̣i ly dị th́ cũng đành. Bây giờ, ham vợ trẻ, có địa vị nên rước bà bác sĩ qua. Ai dè, bác sĩ chê thợ máy, nói là tŕnh độ chênh lệch không thể ư hợp tâm đầu, và đang chuẩn bị chia tay!

    Tôi thực sự ngao ngán chuyện đời.

-Chị có nghe chuyện máy cày của ảnh?

Chị mỉm cười, nụ cười không tṛn:

-Không thấy máy cày mà chỉ thấy anh cày tay từ sáng đến chiều trong hăng

đồ sắt!

      Vừa êm êm chuyện ly dị của vợ chồng nhà Tân th́ lại đến chuyện bỏ nhau của vợ chồng Minh, tên bạn cũ chí thân. Ngày đó, Minh là lính lác, trai tơ. Vợ Minh làm sở Mỹ, có đứa con lai đen, tóc quăn như ổ đĩa. Duyên nợ xui khiến nên Minh quyết chí lấy nàng làm vợ, bất kể sự chống đối quyết liệt của gia đ́nh. Từ từ, đâu cũng vào đấy, hai người hạnh phúc bên nhau, tràn trề. Sanh thêm một mớ con chung, gái trai có đủ, một nhà an vui.

        Rồi nước mất. Minh là lính lác nên thoát cảnh lao tù cải tạo, ở nhà cùng vợ bươn chải nuôi con. Đến khi có chương tŕnh tái định cư, gia đ́nh Minh qua Mỹ với dạng con lai. Ai cũng nói hắn có số xuất ngoại! Nếu không hốt ổ kia, chắc ǵ Mỹ với mung!

       Cả hai đều đi làm, lao động chân tay, tiền lương vừa đủ. Không bao lâu, tụ năm tụ ba với những bà rửng mỡ, bà vợ nghe lời quyết chí vùng lên: không nấu cơm!

        Bà nói:

-Ông đi làm, tôi cũng đi làm. Vậy tại sao tôi phải quần quật trong bếp?

 Bà quên mất những ngày khốn khó ở quê nhà. Những buổi chiều cả hai tất tả trở về từ rẫy ḿ, chồng tắm rửa con cái, gánh nước đổ lu, vợ lúi húi nhúm lửa nấu nướng, để một lát sau đó, cả nhà quây quần bên mâm cơm canh đạm bạc nhưng vô cùng ngọt ngào t́nh yêu thương.

 Bây giờ bà lại mù quáng nghe lời mấy con mẹ no cơm nói ẩu. Ai nói đàn bà Mỹ không phải nấu nướng, không làm ǵ cả, mọi việc giao hết cho chồng? Tôi không bao giờ tin chuyện đó. Làm nghề lau dọn nhà cho Mỹ, ngày nào cũng quanh quẩn làm việc trong từng nhà, tôi chưa hề thấy bà Mỹ nào không nấu ăn, cũng chưa thấy ông Mỹ nào phải lo việc bếp núc.

 Bà Debbie, luật sư, cùng mở văn pḥng luật làm việc chung với chồng ngay tại tư gia, buổi trưa dọn bữa ăn trưa đàng hoàng mời chồng, xế chiều lại ḅ xuống bếp nấu nướng lung tung. Có bữa không biết nấu món ǵ mà bả xắt củ hành tây gần đầy một thau nhỏ. Mùi hành nồng nặc khiến bà nước mắt nước mũi tèm lem và tôi lạng quạng gần đó cũng nhảy mũi gần chết! Tôi và bà nh́n nhau, cười vang, như người trong nhà.

 Bà Alison, văn sĩ, buổi sáng viết sách, buổi chiều nấu ăn. Mỗi lần làm việc ở nhà bà, tôi đều thấy giống như thế. Làm như đă có sẳn thời khóa biểu cho mọi sinh hoạt hằng ngày. Có lần, tôi thấy rơ ràng bả sơn lại vách và trần nhà. Tôi thực sự không thể ngờ. Trong đám chủ nhà của tôi, Alison là tay nấu ăn siêng năng nhất. Bả tự làm lấy bánh ḿ ǵ đó có nhân là nho khô. Bả nói, mỗi cuối tuần tôi đều làm bánh ḿ này để cả nhà ăn tối, có hai đứa con gái về nữa. Và bả nấu món này, món kia dựa theo cuốn sách gia chánh để sẳn trên quầy bếp.

     Bà Carole, chủ tiệm quần áo thời trang. Chồng, David, giám đốc một công ty nhập cảng ǵ đó. Thường lệ, những hôm tôi lau dọn, gia đ́nh không có ai ở nhà. Tuy vậy, thỉnh thoảng cũng có những hôm có đủ hai vợ chồng. Những hôm ấy, bà lăng xăng làm đủ thứ, từ việc thu xếp lại cái garage, giặt đồ, sấy đồ rồi trải vải giường cho mấy đứa con đến việc nấu nướng, dọn bàn. Trong khi đó, ông chồng nằm dài coi phim truyền h́nh! Thiệt khỏe!

      Minh thương vợ, nghĩ rằng v́ cuộc sống căng thẳng quá khiến nàng quay quắt nên cũng vui vẻ nấu nướng mặc dù không chuyên việc bếp núc này, như đa số đàn ông Việt Nam khác. Giỏi lắm cũng vài món canh vớ vẩn nào đó và chỉ một món kho cổ truyền từ thời Hồng Bàng! V́ thế, từ đó căi nhau thường hơn. Ai cũng nuôi trong ḷng một nhánh lửa. Và cuối cùng, cháy bùng. Ông bất măn, nhậu nhẹt tối ngày. Lại thêm món đĩ điếm, trai gái. Bà trả đũa, đánh quần, đánh áo, cắt mắt, sửa mũi, xâm môi, chân mày. Lại thêm dấu đút tiền bạc gởi về cho gia đ́nh ở quê nhà. Làm bao nhiêu chắc chỉ để trang trải những khoản này.

       Đến một lúc mới hay túng thiếu. Con cái lơ ngơ, láo ngáo. Con bé tóc quăn bỏ nhà đi mất. Từ đó, hai vợ chồng tiền ai nấy giữ, người lo tiền nhà, người lo tiền ăn, pḥng ai nấy ngủ, chẳng ra làm sao. Rồi cuối cùng đưa nhau kư giấy ly dị trước toà, kết thúc chuyện t́nh 27 năm. Thiệt dễ dàng.

    Thấy người ta ly dị nhau dễ dàng quá, tôi chợt nghĩ đến cô vợ yêu quư của tôi. Ngày xưa mới quen nhau, nàng là một cô bé học tṛ, mềm như cuộn len. Gọi anh, xưng bé, nghe dễ thương làm sao. “...Bé kể chuyện này cho anh nghe... Sao anh không đến để bé chờ từ sáng tới giờ...”. Mê chết! Lớn hơn nàng 8 tuổi, trong t́nh yêu với nàng, tôi c̣n có trọn vẹn t́nh thương dành cho một đứa em. Thế nên ngoài nụ hôn môi yêu dấu c̣n có nụ hôn trên trán như một lời vỗ về. Rồi bé thành vợ của anh, và theo thời gian bé không c̣n là cuộn len mà thành ṿng dây cáp! Bé la hét anh, bé nắm cổ áo anh, bé đấm ngực...của bé, bé xưng mày tao, bé nhào xuống đất nằm khóc kêu trời! Bé quá dữ nên tôi tặng cho nàng cái tên Chằn Lửa.  Tuy vậy, khi đă có 2 mặt con, một hôm tôi đang h́ hục cưa đục những cây chà là mới đốn ở rừng về để làm khuôn bếp, Chằn Lửa đứng chàng ràng kế bên, chê khen đủ điều. Tôi nổi dóa, vụt cái cưa vào góc nhà và cầm luôn khúc chà là đang cưa...dớt vào chân của Chằn Lửa một cái. Vậy là Chằn Lửa trở thành... chằng thiệt! Tôi mất vía, chạy qua nhà người cậu vợ tỵ nạn hết một đêm. Đêm đó, nằm một ḿnh, tôi mới biết ḿnh lỗi. Ai biểu tôi có cái tật không bao giờ cưa được thẳng để bị vợ chê! Ai biểu tôi tự ái đến vậy! Ai biểu tôi dám đánh nàng bằng cây chà là, trong khi đánh bằng nhánh bông hồng c̣n chưa được phép nữa mà! Tôi hối hận không thể tả được. Sáng sớm hôm sau, tôi ṃ về nhà. Chằn Lửa đang rị mọ nấu nước pha trà như mọi khi. Hai người nh́n nhau, trân ra rồi...cười cái h́ ! Chằn Lửa vén quần cho tôi thấy một vết bầm xanh trên bắp đùi. Tưởng nàng nặng nhẹ vài câu cho hả, ai dè Chằn Lửa nói với vẻ lo lắng:

    -Hồi hôm ngủ bạ có bị muỗi cắn nhiều không?

    Đời tôi chỉ có một điều may mắn là có một người vợ như nàng. Những năm tháng lê thê, tôi sa cơ trong trại tù cải tạo, nàng ở nhà dăi dầu nuôi con, chiu chắt thăm chồng. Khi về lại bên nhau, trong đói rách cùng quẫn, nàng vẫn miệt mài chia vai gánh khổ, không một tiếng than van.

    Nàng chỉ có một điều tuy đáng sợ nhưng rất đáng yêu: dữ tợn như chằn lửa! Một bà chằn lửa biết lo cho chồng từ miếng ăn, giấc ngủ, từ ăn mặc, tóc tai. Chằn Lửa lo riết biến tôi thành tên tù nhân. Một tên tù nhân diễm phúc. Mà tên tù nhân nào cũng không thể không bực ḿnh. May mắn là quen dần đi nên thấy cũng không sao!

    Qua Mỹ, như những kẻ khố rách áo ôm khác, hai vợ chồng tôi đi làm mướn nuôi con. Ban đầu, mỗi người làm ở một hăng. Về sau, hăng xưởng khó khăn nên cùng nhau đi làm nghề lau dọn nhà. Mỗi ngày lau dọn nhà cho một gia đ́nh người Mỹ. Nhà th́ mỗi tuần một lần, nhà th́ hai tuần một lần, thành ra khách hàng loanh quanh chỉ có khoảng 8 gia đ́nh. Đa số chủ nhà đều không có mặt ở nhà. Dù là chủ cả, ông này bà kia, họ cũng phải tất bật sáng đi tối về chớ không có sung sướng như ḿnh tưởng. Họ giao ch́a khóa nhà cho chúng tôi để tự mở cửa vào làm việc và khóa cửa khi ra về.

    Trong đám chủ nhà chỉ có hai bà có vẻ hơi thảnh thơi một chút. Bà Alison và  bà Susan.

     Alison là một văn sĩ, chuyên viết loại khảo cứu. Alison nói, ông bà cụ có một cái apartment ở thủ đô Paris nên mỗi năm đều đưa con cháu về đó nghỉ hè. Hèn ǵ, Alison và bà mẹ mới viết chung được cuốn sách nói về Paris, tên là Paris Walk, đến nay đă tái bản đến lần thứ 7, lưu hành trên toàn cầu. Nghe bà kể chuyện, sách phát hành mỗi kỳ cả nửa triệu bản và số tiền nhuận bút khổng lồ, tôi mới thấy xót xa cho những văn sĩ Việt Nam chúng ḿnh. Sách của văn nhân Việt Nam, tài sản tim óc vô giá của họ, phát hành nhiều lắm cũng không hơn 10 ngàn cuốn, đă vậy số người đọc cũng chẳng bao nhiêu th́ làm sao khá giả cho được?

   Mới đây, cuốn sách này lại được phát hành dưới dạng sách nói (audio book), rất tiện cho những du khách vừa đi tham quan Paris, vừa nghe những điều chỉ dẫn cụ thể.

   Bố của bà là ông David S. Landes, nguyên giáo sư kinh tế học ưu tú của trường đại học Sorbonne (Pháp) và Havard (Mỹ). Để tiện việc ăn ở trong những ngày dạy học ở Sorbonne,  ông mua hẳn một căn chung cư sang trọng trong nội thành Paris. Hiện giờ, căn hộ đó vẫn c̣n. Gia đ́nh con cháu nhà ổng nhờ vậy khỏi phải tốn tiền mướn khách sạn mỗi khi ghé Paris. Năm ngoái, đám láo nháo nhà tôi qua đó nghỉ hè cũng được ăn ké ở đó 2 ngày! Ai đời đi Pháp mà Chằn Lửa đem theo gạo và nồi cơm điện! Để rồi, trong lịch sử nhà họ Landes, chắc là lần đầu tiên, có đứa dám nấu cơm, nấu ḿ gói trong chung cư của họ!

   Ngoài ra, nhà họ Landes này có truyền thống khi con cái đến số tuổi nào đó, tôi không rơ lắm nhưng chắc là khoảng tuổi 12, 13, họ đưa sang Pháp ở hẳn 5, 6 tháng để học. Không biết học cái ǵ. Và cũng không biết việc học đang dở dang ở Mỹ phải giải quyết ra sao. Anh chị em cũng như con cháu bà Alison nhờ vậy rất giỏi Pháp Văn. Mới đây, vợ chồng bà Jane, chị của bà Alison, v́ vợ chồng thằng con trai bận việc làm ăn nên đă đưa đứa cháu đích tôn qua Paris học và cùng ở lại với cháu suốt mấy tháng trời.

   Những cuốn sách nổi tiếng của ông là Revolution In Time, Dynasties, The Unbound Prometheus và The Wealth And Poverty Of Nations. Sinh viên Việt Nam trong nước, chắc phải biết đến The Wealth And Poverty Of Nations v́ cuốn sách này đă được dịch ra nhiều thứ ngôn ngữ, trong đó có tiếng Việt với tựa đề là Sự Giàu Và Nghèo Của Các Dân Tộc. Rủi thay, năm 2010, ông bị tai biến mạch máu năo cấp độ trung b́nh, đi đứng rất khó khăn, hiện đang dưỡng hưu ở thành phố Boston, tiểu bang Massachusetts. Không biết ông c̣n đủ khả năng để lại cho đời thêm tác phẩm nào chăng?

      Hiện giờ, Alison vừa kư xong hợp đồng với nhà xuất bản ǵ đó để viết tiếp một cuốn khác cũng dính dáng đến Paris. Sách tham khảo bằng tiếng Pháp để đầy ngăn kệ.

     Ngày đầu tiên đến làm việc, Alison hỏi tôi:

   -Theo tôi biết, ngày xưa giáo dục Việt Nam theo chương tŕnh Pháp. Vậy chú có biết tiếng Pháp không?

   Lúc ấy, tôi không hiểu tại sao bả lại hỏi như vậy. Tôi đáp thành thật:

-Tôi đă học Pháp văn suốt 7 năm trung học, đọc và viết chút đỉnh th́ được nhưng nói chuyện th́ không v́ chẳng có ai để thực tập đối đáp. Đến gần xong trung học, theo thời thế, tôi đổi qua trau dồi tiếng Anh vốn là sinh ngữ phụ, và ở đại học, thường nghiên cứu qua sách Anh Mỹ. Suốt hai mươi mấy năm không coi ngó, bây giờ tôi quên hết rồi. Chỉ c̣n nhớ vài câu như là “mẹc xi bô cu (merci beaucoup, cảm ơn), côm măng tan lê vu (comment allez vous, anh, chị khỏe không)” vậy thôi!

 Bà Alison cười vui vẻ:

-Tưởng chú biết để tôi nói tiếng Pháp với chú cho vui ! Quanh đây chẳng có ai biết tiếng này. Bà vú của mấy đứa nhỏ nhà này là người gốc Pháp đấy. Th́ ra là vậy. Và bả đă bị hớ!

 Alison không tất bật như những nhà khác. Nghề viết văn vốn tự do nhưng bà làm việc có giờ giấc đàng hoàng. Viết văn buổi sáng, nấu nướng buổi chiều. Ông chồng đi làm từ sáng sớm, chiều tối mới về. Hai cô con gái đi học ở xa, thỉnh thoảng về thăm. Alison ra vào như một cái bóng, âm thầm.

 Một bà khác cũng không tất bật lắm là bà Susan. Chồng bà là bác sĩ, trai gái, chơi bời quá sức nên hai người vừa ly dị nhau. Susan ở một ḿnh trong căn nhà rộng thênh thang. Hai đứa con, một trai, một gái, đă ra trường, đứa làm ở New York, đứa làm ở quanh đây, thay phiên về thăm mẹ. Nếu theo cung cách Việt Nam, anh chàng con chưa có vợ đó chắc hẳn đă về ở hủ hỉ với mẹ rồi, chớ đâu phải đi mướn chung cư mà ở một ḿnh như thế. Mỹ và ta có khá nhiều điều khác nhau.

 Bà Susan vốn làm nghề giáo nhưng chê lương ít, bỏ dạy đi làm kinh doanh. Mở công ty cho mướn xe dọn nhà ǵ đó. Được vài năm th́ thua lỗ, xập tiệm. Bây giờ đang làm một chân thư kư lo việc sổ sách cho một cơ sở xuất bản báo chí gần nhà. Việc làm từ 12 giờ trưa tới 6 giờ chiều nên Susan có vẻ thong dong lắm. Buổi sáng đi bộ thể dục một ṿng, tưới hoa, đọc báo, lai rai việc này việc kia đến gần giờ th́ đi bộ tới sở làm. Thiệt khỏe. Thật ra, bả cố t́nh kiếm một việc làm bán thời gian như vậy. Không biết tại sao. Bả nói:

 -Tôi t́m trên mạng việc làm loại ít giờ như thế cả tháng mới gặp chỗ này. Hên gớm!

  Không hiểu lương hướng ra sao mà bả vẫn mướn chúng tôi lau dọn nhà hai tuần một lần. Có lẽ đă thành thói quen như lúc c̣n ở với chồng? Dù sao, trong đám chủ nhà, Susan là người b́nh dị nhất, cảm thông nhất và thích nói chuyện nhất. Bà nói bà không coi chúng tôi là những kẻ làm công mà là những người bạn, “những người tốt lành đầy kiên nhẫn và nghị lực, chỉ v́ thời cuộc mà ra nông nỗi này”. Mỗi lần đến làm, ít nhất phải gần nửa tiếng để Susan kể cho chúng tôi nghe đủ mọi chuyện trên trời, dưới đất. Chỉ cái chuyện ông con đang cặp bồ với một cô bé nào đó mà lần nào bả cũng nói hoài. Lần này, bả cho hay tuần rồi con nhỏ đó nhân dịp đi Trung Quốc tuyển sinh cho trường đại học, nó kéo theo ông con của bà. Lần khác, bả rầu rĩ báo tin hai đứa quỷ đó đă chia tay v́ giận hờn ǵ đó. Lần khác nữa, bả lại hớn hở cho biết hai đứa vừa trở lại với nhau và bả vái cho tụi nó mau làm đám cưới để bả có cháu bồng. Th́ ra, làm cha mẹ, Mỹ hay Việt cũng không khác ǵ nhau.

     Ngoài chuyện ông con, Susan c̣n hằng ngàn chuyện khác, nghe mệt nghỉ! Một bữa, bà cầm cho coi một mớ chai lọ bằng thủy tinh và với giọng nghiêm trọng, bà kể:

     -Tuần trước, máy sưởi của nhà tôi bị hư, tôi phải kêu thợ tới sửa. Trong lúc ḍ theo đường ống dẫn hơi gas dưới tầng hầm, ổng phát hiện ra một con đường hầm từ dưới chân căn nhà này ăn luồn qua mấy căn bên kia. Từ khi dọn vào đến giờ, tôi không thấy v́ nó khuất sau một tấm vách mỏng. Đường hầm này ổng nói hẹp và thấp lắm. Và ổng lượm được quanh đó những cái chai này.

    Tôi và Chằn Lửa c̣n đang ngạc nhiên, trầm trồ th́ Susan nói tiếp:

    -Tôi đă hỏi thăm ông bạn đang làm việc ở cơ quan bảo tồn di tích. Ổng cho biết có thể chỗ này là nơi ngày xưa người ta tổ chức giấu những người nô lệ rồi từ từ t́m cách đưa họ đi trốn để lấy tiền. Chai lọ này chắc phải là của đám người đó. Nếu vậy, đây là đồ cổ từ thời nước Mỹ c̣n chế độ nô lệ, trước nội chiến Nam Bắc. Quư lắm đấy. Để coi, nếu phải, tôi sẽ cho chú một chai chưng chơi.

    Hết chuyện này qua chuyện khác, vui có, buồn có, bà Susan đối với chúng tôi thật sự không khác ǵ một người bạn. Thân thiết hơn nữa, một người trong nhà. Thời gian đầu mới vào nghề, không đủ nhà để làm cho giáp một tuần, chính Susan đă lăng xăng t́m giùm cho chúng tôi thêm bốn gia đ́nh bạn bè của bà.

    Đến một hôm, Chằn Lửa bỗng dưng cay đắng:

    -Ánh mắt của bả phát sợ! Thấy biết liền là bả mê ông!

    Tôi choáng váng, hỏi lại:

    -Nói thiệt hay nói chơi?

    Vẻ mặt Chằn Lửa đanh lại như...chằn:

    -Ai ở không mà nói chơi!

    Tôi cười sằng sặc. Một bà Mỹ chủ nhà mê một tay lau dọn ốm nhách, đen thui như tôi đây sao?! Đúng là chuyện ngàn năm hi hửu. Nhưng vấn đề là tại sao bà vợ của tôi quyết đoán như vậy. Tôi chọc:

    -Bả nói với em hả?

    Chằn Lửa lồng lên :

    -Kinh nghiệm đàn bà, khỏi cần ai nói!

    Rồi Chằn kể lể lung tung. Nào là tại sao lần nào dặn việc, bả chỉ gọi một ḿnh tôi lên lầu, chỉ này, chỉ kia, tại sao hôm đầu tiên làm việc cho bà Wendy, khi nói về bà láng giềng Susan, Wendy đă nói với tôi rằng "she said she loves you so much, nghĩa là con mẹ Susan yêu ông ... ". Hằng chục sự kiện vớ va vớ vẩn từ đời cố lũy đều được bươi ra để chứng minh rằng bà Susan yêu tôi! Tôi nhịn cười, chậm răi giảng giải:

    -Việc cần dặn làm này kia là ở mấy pḥng tắm, pḥng ngủ trên lầu nên bả mới gọi lên mà chỉ. Em không rành tiếng Mỹ th́ gọi em lên làm ǵ, hả Chằn của anh?! C̣n cái vụ bà Wendy nói câu đó, chữ Love không có nghĩa là yêu đương đâu. Chỉ có nghĩa là thích, là thương mến (một tên lau nhà làm việc đàng hoàng) mà thôi.

     Chằn Lửa nhất định không tin. Nàng mỉa mai:

    -Love không phải là Yêu, vậy là ǵ đây?

     Tôi chịu hết nổi. Nổi nóng.

    -Khùng vừa thôi. Ngu vừa thôi. Về hỏi người ta câu đó thực nghĩa là ǵ hẳng nói. Nói bậy nói bạ, nó nghe được (?) nó đuổi th́ trắng mắt cả lũ!

     Nghe tôi to tiếng, Chằn Lửa  nhào tới, nắm áo kéo tôi ngồi xuống, hét lên:

    -Đuổi th́ đuổi. Nghỉ. Không làm nữa. Tui cấm ông không được làm cho con mẹ này nữa!

     Tôi muốn nổi điên lên. Tôi muốn tát cho nàng một cái. Tôi muốn chửi rủa thậm tệ cho hả ḷng oan ức. Nhưng, ngay lúc tôi như ngọn lửa bắt đầu nổ bùng tới đâu th́ tới, tôi chợt thấy hai gịng nước mắt của nàng chảy xuống nghẹn ngào. Và tôi đứng sững trong tận cùng xót đau. Tại sao lại khốn khổ như thế này? Đă vất vả thân phận làm mướn sao không thương yêu nhau hơn mà lại đánh, mắng nhau ngay trong nhà chủ! Đùm túm nhau qua đất nước giàu sang này, chúng tôi chẳng có ai người thân. Chúng tôi chỉ có chúng tôi, hai vợ chồng và hai đứa con, quây quần bên nhau, thế thôi. Chằn Lửa thường ngày hay nói lời mộc mạc: "chửi cha chửi mẹ nhau rồi cũng đem đổ vào nồi nấu ăn chung". Vậy th́ tại sao không đem đổ vào nồi mà nấu cho rồi?

     Tôi nh́n vợ, xanh xao v́ cơn bệnh chưa dứt, nỗi giận dữ tan biến ngay. Tôi lại nhớ đến h́nh ảnh nàng ngày xưa đă lặn lội thăm nuôi khi tôi đang lận đận trong lao tù cộng sản, đến những ngày tháng cơ cực tiếp nối khi trở về bên nhau, đến t́nh yêu chưa bao giờ phai nhạt, đến mối ưu ái, chăm sóc từng miếng ăn, giấc ngủ cho chồng. Nàng là một người đàn bà Việt Nam đích thực. Cho tôi được măi măi ca tụng nàng như vậy.

     Tôi dịu giọng, vỗ về:

     -Em không thích th́ ḿnh nghỉ. Chịu chưa?

     Chằn Lửa có vẻ ngạc nhiên và mừng rỡ (!):

     -Thiệt nghe! Nghỉ cho chắc ăn! Kiếm chỗ khác làm bù.

     Nghỉ cho chắc ăn? Hay là nghỉ cho mất một tháng hai trăm đồng bạc? Kiếm chỗ khác làm bù? Kiếm chỗ nào trong thời buổi gạo châu, củi quế này? Nếu dễ kiếm th́ ngày nào Susan đă không đôn đáo khắp nơi! Tôi thực sự tiếc nuối nhưng biết làm sao bây giờ?!

     Chằn Lửa nói thật ḷng:

     -Ngày nào c̣n gặp bả, em ăn ngủ không yên. Em chỉ muốn anh là của riêng em mà thôi. Của riêng em cho đến chết. Biết chưa?

     Th́ ra, chỉ v́ t́nh yêu nồng nàn quá nên Chằn Lửa trở thành ghen tương quá cỡ. Dù tuổi xanh không c̣n nữa, dù trí nhớ mỗi ngày hao ṃn dần. Có phải trong hoàn cảnh cô thân xứ lạ, người đàn bà Việt Nam đích thực chỉ biết t́m mọi nương dựa, ủi an nơi người chồng của ḿnh? Từ đó, bất cứ một sự giao thiệp nào của người chồng với phái nữ cũng là một cách bất an cho họ? Riết rồi trở thành Tào Thị mất búa, thấy ai cũng nghi là kẻ cắp.

     Người ḿnh thường nói "ghen đến mang bịnh, ghen đến xanh xương..". Chằn  Lửa của tôi cứ bịnh rề rề hoài, có phải là v́ ghen? Nhưng chắc chắn, xương của cô nàng không thể là màu trắng! Dù ǵ, tôi vẫn tạ ơn Chằng Lửa đă hết ḷng yêu thương và chăm sóc tận tụy một tên đàn ông xấu xí như tôi.

      Tôi chợt nghĩ đến vợ chồng lăo già Mẹn ở Camden, New Jersy.  Sau chuyến cùng về thăm quê nhà, bà vợ suốt ngày kêu trời, nói ổng núp lén lăng nhăng với một bà bên đó, để rồi trở qua bên này, ổng quyết chí ly dị bà. Thật ra, ông có lăng nhăng với ai đâu. Chỉ có cái tội là t́nh cờ gặp lại người t́nh thời tuổi trẻ ở cùng một làng, nay cũng đă là bà của một đám con cháu. Thăm hỏi nhau vài câu t́nh nghĩa b́nh thường mà thôi chớ có ǵ ghê gớm đâu. Chỉ có một cái tội tày đ́nh, người t́nh cũ ấy là đàn bà góa chồng. Thế nên bà vợ mới lồng lộn la làng, tối ngày lảm nhảm những chuyện không đâu.

     Tôi lại nghĩ đến hôm trước, khi đến thăm anh chị Thiên. Tuy không quen, chẳng quen biết ǵ nhau, anh chị này đă tận t́nh giúp đỡ gia đ́nh chúng tôi trong những ngày đầu tiên lơ ngơ, láo ngáo trên đất Mỹ. Từ đó, người dưng trở thành thân thuộc, thỉnh thoảng ghé nhà thăm nhau, uống một tách trà, ăn một bữa cơm, nhắc chuyện quê xưa.

    Hôm đó, khi vào nhà, chúng tôi thấy một chị mặt mày hốc hác đang ngồi ủ rũ trên ghế sofa. Xă giao vài câu, chị ấy ra về. Chị Thiên bây giờ mới nói:

   -Bà này đang thất t́nh đó!

   Và chị kể:

   - Nhà bà này ở gần đây. Hai vợ chồng làm ăn khá giả lắm. Năm trước, ông chồng về Việt Nam thăm bà mẹ bị bịnh nặng ǵ đó, rồi quen biết dây dưa với một cô ở đó. Rồi xào xáo trong nhà, rồi căi cọ, đôi co. Rồi đưa nhau ra ṭa ly dị, phân chia tài sản. Ông hỉ hả ôm hết tiền về Việt Nam sống với t́nh nhân. Bà nhớ thương ông, lờ quờ như con cua bịnh, ngày nào cũng đến đây nằm thở vắn thở dài. Bà nói, bây giờ ổng lấy ai th́ cứ lấy, tôi chỉ xin được ở chung nhà để nh́n mặt ổng mỗi ngày là đủ rồi!

   Sau này, chị Thiên kể tiếp:

   -Sau thời gian chung sống với t́nh nhân, ông chồng mới bật ngửa ra cô gái kia đang là vợ của một tay mặt rằn nào đó ở miền Bắc và hằng tháng phải gởi tiền về cho hắn tiêu xài. Ông mất vía, nghỉ chơi, muốn trở về ao nhà nhưng chẳng biết làm sao, đành ở vậy chờ thời. Bà vợ hay tin, mừng rỡ chạy ngay về ở với ông. Tha hồ mà mỗi ngày nh́n mặt. Đâu lại vào đó, chỉ có điều cơ nghiệp chắt chiu bây giờ đă tan tành.     

     Sẳn mấy chuyện này của người ta, Chằn Lửa càng hăng say hài tội tôi. Nàng nói, thấy chưa, đàn ông mấy người ghê lắm, hở ra là theo gái liền. Nếu có về Việt Nam,  đừng có ḥng léng phéng với mấy bà cũ, không yên thân với em đâu! Tôi vẫn nghĩ rằng ḿnh chẳng có tội t́nh ǵ, chỉ luôn bị vu oan giá họa mà thôi. Mấy "bà cũ" của tôi đều đă yên phận chồng con hết rồi, đâu c̣n mối nào mà léng phéng, hử?! Cùng lắm, là có cái tội thời thanh xuân, trước khi lấy vợ, đă yêu thiết tha một cô tên Thúy Vân lúc đang học lính ở Đà Lạt, rồi v́ hoàn cảnh phải đau đớn xa nhau, rồi trong suốt dăi thi ca, âm nhạc của tôi từ đó in đậm nét một loài Mây. Thế thôi. 

     Đứa con gái đang ḷng ṿng quanh đó cũng hùa vào:

    -Đúng rồi đó Má. Đừng để cho Ba lăng nhăng bậy bạ. Má đừng lo, nhất định, Ba mà về Việt Nam con cũng đi theo. Mỗi ngày Ba đi đâu, con theo đến đó. Vậy là hết cục cựa!

    Trời, trời! Kiểu đó th́ hết cục cựa chớ c̣n ǵ nữa! Ủa, mà tôi có tính cục cựa ǵ đâu chớ? Con bé này thường ngày nghe nói giống cha mọi điều, sao hôm nay, bé lại giống mẹ như vầy!

    Th́ ra, nhà tôi bây giờ có đến 2 chị sư tử, làng xóm ơi. Tôi sợ quá! Thiệt mà!